-
Người phản đối con gái mua VF 7 nhiều nhất nhà tôi không phải mẹ nó. Mà là tôi.
Nhà tôi vốn đã có một chiếc xe xăng. Bao năm nay vẫn đi làm, đi chơi, về quê bình thường. Nên lúc con gái bảo muốn mua xe riêng, tôi thấy cũng hơi khó hiểu.
Tôi hỏi:
“Mua làm gì khi nhà đã có xe rồi?”
Nó bảo:
“Xe của bố chứ có phải xe của con đâu.”
Nghe cũng có lý. Nhưng tôi vẫn không thích ý định mua xe điện.
Hồi đó tôi nói suốt. Nào là đi xa bất tiện. Nào là pin sau này thế nào ai biết. Nào là đang đi giữa đường hết pin thì sao. Rồi còn chuyện sạc nữa.
Nói chung là không thích.
Lúc nó nhận xe, thú thật tôi còn thấy hơi buồn cười. Trong đầu nghĩ chắc con bé thích cái dáng xe thôi. Xe đẹp. Nhiều công nghệ. Màn hình to. Kiểu người trẻ bây giờ hay thích. Chứ nếu ngồi cân đo đong đếm như tôi thì khó mà chọn xe điện được.
Tôi còn bảo:
“Con mua bằng cảm xúc nhiều hơn bằng lý trí đấy.”
Nó không cãi.
Chỉ cười.
Mẹ nó thì đứng giữa. Một bên là ông bố nghĩ mình nhiều kinh nghiệm hơn. Một bên là con gái nghĩ bố già rồi nên hơi bảo thủ.
Thế là nhà có thêm một chiếc VF 7.
Thời gian đầu tôi chẳng quan tâm lắm. Ai đi xe người nấy.
Nhưng đúng lúc đó giá xăng bắt đầu tăng liên tục. Dạo đó cứ mở báo là thấy chuyện giá dầu. Rồi lại đến chuyện xăng E10. Tôi cũng chẳng nghiên cứu sâu. Chỉ thấy tự nhiên đi xe xăng bắt đầu có nhiều thứ phải để ý hơn trước.
Có lần đứng đổ đầy bình, tôi quay sang nói với mẹ nó:
“Chắc sắp tới đi xe cũng phải tính toán hơn.”
Mẹ nó bảo:
“Thì ông đi xe điện của con gái đi.”
Tôi gạt ngay.
“Thôi.”
Nhưng đúng là có những chuyện mình không tính trước được.
Một lần xe tôi mang đi bảo dưỡng nên lấy tạm VF 7 đi làm. Rồi chẳng hiểu sao sau đó cứ tiện là lấy. Hôm đi ăn sáng với mẹ nó. Hôm đi gặp bạn. Hôm lại chạy vài việc trong ngày.
Lúc đầu chỉ nghĩ đi tạm.
Sau thành quen lúc nào không biết.
Có một lần cuối tuần, cả nhà chuẩn bị đi ăn. Tôi tìm chìa khóa xe mình mãi không thấy. Tìm một lúc mới nhớ hôm trước đi đâu đó về đã tiện tay để luôn trong ngăn kéo ở nhà.
Con gái nhìn tôi rồi bảo:
“Hay bố lại định lấy xe con?”
Tôi bảo:
“Ừ thì… bố đi gần thôi.”
Nó cười.
Hôm đó tự nhiên tôi mới để ý.
Hình như dạo này mình lấy VF 7 nhiều hơn cả nó.
Đến mức có hôm con gái đi làm về hỏi:
“Bố lấy xe con đi đâu à?”
Tôi mới giật mình.
Ừ nhỉ. Sao dạo này toàn đi xe của nó?
Một hôm ngồi uống nước, nó hỏi:
“Thế giờ bố còn ghét xe điện không?”
Tôi bảo:
“Chắc là không.”
Nó hỏi tiếp:
“Sao lại đổi ý?”
Tôi nghĩ một lúc rồi bảo:
“Chắc vì nó đỡ phải nghĩ.”
Nó cười. Tôi cũng cười. Nhưng nghĩ lại thì hình như đúng thật.
Đi đâu thì lên xe đi. Tối về thì cắm sạc. Sáng hôm sau có xe để chạy. Không phải ghé cây xăng. Không phải để ý giá xăng hôm nay bao nhiêu. Không phải đọc xem đợt này xăng E10 thế nào.
Nghe thì toàn chuyện nhỏ, nhưng dùng hàng ngày mới thấy chính những chuyện nhỏ ấy lại làm mình nhớ nhất.
Bây giờ người hay lấy VF 7 đi nhất nhà lại là tôi. Nghĩ cũng buồn cười.
Ngày đầu tiên phản đối dữ nhất là tôi. Giờ dùng nhiều nhất cũng là tôi.
Hôm trước con gái còn nhắn trong nhóm gia đình:
“Bố đi ít thôi để còn đến lượt con.”
Tôi đọc xong chỉ biết cười. Con gái cũng cười. Cái kiểu cười của người biết mình đúng từ lâu rồi 😄
Hôm đó đọc tin nhắn của nó, tự nhiên tôi lại nhớ hồi còn đi học. Ngày nào cũng ngồi sau xe tôi. Đi học. Đi học thêm. Đi chơi với bạn. Vậy mà giờ đã tự mua được chiếc xe đầu tiên bằng tiền nó kiếm được.
Tôi nhớ hồi nó còn tìm hiểu mua xe, cứ hỏi bạn bè người thân xem nên mua gì. Hỏi nhiều lắm. Ai cũng có ý kiến, ai cũng bảo khác nhau. Có người bảo mua xe xăng, có người bảo hybrid, có người lại bảo cứ xe điện mà đi.
Cuối cùng nó tự quyết. Không theo ai.
Giờ nghĩ lại thì lần đó người nhìn đúng lại không phải tôi.
Con gái mình lớn thật rồi.
#Otofun #LenXe #VinFastVF7 #XeDien #ChuyenGiaDinh
Bạn cần đăng nhập để tương tác với nội dung này:
Đăng nhập.Bình luận
Bạn phải đăng nhập để bình luận